Beethoven symphony No 5

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

beethovenBản Giao hưởng Số 5 cung Đô thứ Op. 67 được Beethoven sáng tác vào giai đoạn 1804-1808. Đây là một trong những Kiệt tác âm nhạc của mọi thời đại và là tác phẩm Symphony  nổi tiếng nhất và phổ biến nhất, các nhà phê bình âm nhạc đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực để nói về nó.Nếu bạn là một người say mê dòng âm nhạc bác học mà bạn không biết beethoven cũng như 9 bản Symphony và 32 sonata 5 concerto,của ông.Thì cũng như việc Linh mục không biết đến Jesus vậy.Và nếu như bạn yêu và cảm nhận được beethoven cũng như dòng âm nhạc bác học này thì Tôi xin chúc mừng bạn và bạn hãy tự hào vì điều đó bởi vì không phải ai cũng có thể nghe được classical music bạn đã đứng cao hơn 6,8 tỉ “những kẻ ngu đần mà ta vẫn gọi chung là nhân loại-Và có một tin buồn mà tôi thông báo với bạn là cái đám,đi bằng hai chân ấy- ! họ đang sống ,sẽ sống và mãi mãi sống cùng với tôi và bạn” bởi vì như beethoven đã nó “Khi mở mắt nhìn đời .Tôi phải buông tiếng thở dài bởi vì những gì mắt tôi nhìn thấy đều trái với tín ngưỡng của tôi.Tôi phải khinh miệt cái thế giới không hay biết rằng âm nhạc là một chân lý cao cả hơn toàn bộ tri thức và triết học.Âm nhạc là thứ rượu mạnh khích lệ những sáng tạo mới và tôi là thần Vác tạo ra cho loài người  thứ rượu tuyệt vời ấy để khích lệ tinh thần họ.Tôi hoàn toàn không lo sợ cho âm nhạc của tôi : số phận không phũ phàng với nó.Ai hiểu được nó, người đó sẽ thoát được cảnh địa ngục trần gian mà trong đó nhiều kẻ đang phải đau khổ” 
Symphony No5 gồm 4 chương,chương I. Allegro con brio – được dựng nên chỉ bằng một mô típ bốn âm mà beethoven đã nói “ Số mệnh gõ cửa như vậy đó” sym5chương II. Andante con moto chương III. Allegro chương IV. Allegro bản giao hưởng được các nhà nghiên cứu âm nhạc coi là bản giao hưởng Hoàn hảo, xuất sắc nhất của Beethoven nhưng ông không tán thành ông thích bản Symphony số 3 “giao hưởng anh hùng ca” hơn Sở dĩ bản giao hưởng số 5 thành công như vậy là do sự phát triển đặc biệt rõ ràng tư tưởng chủ đạo của nó.Người ta thường xác định nội dung bản giao hưởng này như sau “Từ bóng tối tới ánh sáng” Và theo lời của Wilhelm Hoffmann nhà văn và nhà soạn nhạc đức thì “Ánh sánh rực rỡ chiếu xuyên qua màn đêm thăm thẳm, và lúc ấy ta mới nhận ra bóng tối khổng lồ đang lắc lư tới lui đã bao trùm lên ta, huỷ diệt mọi thứ bên trong ta chỉ trừ nỗi đau của niềm khắc khoải vô tận – cái khắc khoải mà trong đó mọi sự khoái lạc ngân lên trong cung bậc hân hoan đều bị dìm xuống và chết lịm, và chỉ qua nỗi đau ấy – cái thống trị nhưng không huỷ diệt tình yêu, hy vọng và niềm vui – ngực ta như muốn nổ tung bởi hơi thở dồn dập trong những hoà âm tràn ngập âm thanh của niềm đam mê, chúng ta bám lấy cuộc sống và trở thành người nắm giữ linh hồn.”
~~~Và dưới đây tôi sẽ cung cấp cho bạn 4 chương của tác phẩm này với chất lượng âm thanh tốt nhất “lossless .file flac”do dàn nhạc Berliner Philharmoniker trình tấu chỉ huy Herbert von Karajan  hướng dẫn: nếu nghe trực tiếp sẽ chỉ là mp3 128 kbps Click vào biểu tượng tờ giấy trên trình Box play để download về File flac

Beethoven : Symphony No 5
chương I. Allegro con brio  

chương II. Andante con moto 

chương III. Allegro 

chương IV. Allegro 

Chú ý nếu như các bạn có copy bài này đi đâu thì xin gi rõ nguồn :  http://thicaquan.blogspot.com/  ~~~~~~~
Trần quang Tùng  
                                                                  Nam định ngày :12 /4 /2013

Charles Baudelaire – Đi

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

              Đi

baudelaire_The_Perfume_Magazine

Tặng Maxime du Camp

                       I

Với em nhỏ say mê tranh vẽ và đồ bản

Vũ trụ lớn ngang sự thèm muốn của em

Thế giới mênh mông dưới bóng những cây đèn

Thế giới nhỏ bé khi ta hồi tưởng

Một sớm chúng ta đi đầu bừng bừng lửa nóng

Trái tim nặng oán hờn và khao khát đắng cay

Chúng ta đi theo nhịp sóng vơi đầy

Ru hồn vô biên của ta trên bể khơi hữu hạn

Người thì sung sướng rời xa mộ nước nhà dơ bẩn

Người thì quê hương ghê tởm.Người thì như là

Kẻ chiêm tinh chết đuối trong đôi mắt đàn bà

Nàng Xiếc-xê với hương độc mê hồn quyến rũ

Họ say mê để tránh hóa khỏi hóa thành con thú

Với bầu trời nóng bỏng những khoảng rộng bao la

Giá băng cắt thịt, nắng lửa sém da

Xóa nhạt dần những vết hôn trên mặt

Những người đi.Những người say mê đi thật

Là những người đi mà không cần biết đi đâu

Đi để mà đi,lòng nhẹ nhàng như những khí cầu

Luôn mồm kêu đi nữa như một nghiệp chướng nào hành tội phạt

Những con người mà khát vọng như mây trời thay đổi

Luôn luôn mơ như người lính mơ súng, mơ gươm

Những khoái lạc mênh mông những đổi mới lạ lùng

Mà trí tuệ loài người ,chưa từng biết tên,biết gọi

                               II

Chúng ta như con quay, như hòn cuội ,ôi kinh hãi

Quay mãi,lăn cùng,cả trong giấc ngủ say

Khao khát,thèm muốn vẫn dằn vặt,búng quay

Như một ác thần quất cho những mặt trời quay tít

Số phận lạ lùng mà mục tiêu luôn xê dịch

Vì chẳng ở nơi nào,có thể ở bất kỳ đâu

Mà con người không bao giờ chán ước ao

Muốn tìm một chỗ dừng chân,chạy như thằng điên không nhọc

Lòng ta như một hải thuyền đi tìm đảo hạnh phúc

Một tiếng người bỗng thét ở trên bông: Hãy nhìn đây

Một tiếng gọi trong buồm nồng nhiệt mê say

“Đây rồi !Tình yêu, vinh quang, hạnh phúc!” Trời ơi !đá ngầm mặt nước

Mỗi đảo nhỏ quan trác viên báo trước

Dẫu là một bồng lai mà số phận hèn hò

Tưởng tượng chủ quan vội xây dựng những say sưa

Trời hửng sáng, chỉ thấy một dải trơ đá dựng.

Tội nhiệp anh chàng say mê những trời ảo tưởng

Phải cùm chân anh chăng, hay ném xuống biển sâu

Người thủy thủ say sáng tạo những bán cầu

Mà ảo vọng làm vực sâu thêm mặn chát.

Như ông lão lang thang ,chân giẫm lên bùn đất

Mũi hếch lên trời , mơ tưởng những thiên thai

Con mắt say mê tưởng thấy một lâu đài

Khi một ngọn đèn mờ soi túp lều rách tã.

                           III

Ôi những người đi xa bao chuyện đẹp,tươi,kỳ lạ

Chúng tôi thấy trong mắt người sâu thẳm tựa biển khơi

Hãy mở cho chúng tôi xem,hợp ký ức quý của người

Những bảo vất nam sao trời và thanh khí

Chúng tôi muốn đi,đi không thuyền buồm, không tàu thủy

Để khuây khỏa nỗi chán chường trong ngục tối chúng tôi

Hãy cho giễu qua trên tấm vải căng phơi

Trước trí tuệ chúng tôi,những kỷ niệm của người với bầu trời cảnh vật

Hãy nói đi người đã thấy gì ?

                       IV

"Chúng tôi đã thấy trời sao bát ngát;

Và sóng cả chập chùng và những bãi cát mênh mông

Va vấp rất nhiều mà tan vỡ cũng vô cùng

Nhưng rồi đâu cũng như đây, chán chường chẳng khác

Mặt trời vinh quang trên biển khơi tím ngắt

Những đô thành rực rỡ trong bóng tà dương

Chỉ khêu gợi trong lòng chúng' tôi một khao khát bàng hoàng

Lặn ngụp trong một bầu tròi hào quang quyên rũ

Ở những đô thành giàu nhất, những cảnh tròi rực rõ

Chẳng bao giồ tìm thấy các huyền bí mê say

Mà ngẫu nhiên cây dương với những bóng mây

Càng khao khát lại càng thêm băn khoăn, thèm muốn.

Khao khát tăng thêm, mỗi một lần thụ hưởng

Như thân cây già mà khoái, lạc bón làm phân

Thân cây to mà cỏ lại cứng dần

Cành mọc cao lại muốn gần mặt trời thêm nữa.

Người mọc cao mãi chăng, hỡi gốc cây cổ thụ

Như cây bách, cây tùng. Nhưng chúng tôi cũng đã dành phần

Những bức tranh cho quyển an bum dầy và quá tham lam

Của những anh em chỉ hay chuộng xa, chuộng lạ

Chúug tôi đã kính cẩn chào những tượng thần vòi rủ

Những ngai vàng chói lọi, những bán vật sáng ngời

Những cung điện huy hoàng đẹp tựa cảnh bồng lai

Mà những triệu phú đồi nay cũng không mơ tưởng được.

Những xiêm y làm say sưa đôi mắt

Những đàu bà răng nhuộm và nhuộm móng tay, chấn

Những thuật nhân quấn rắn ở quanh thân".

                 V

Và còn gì,còn gì nữa

                 VI

Ôi những cái đầu con trẻ!

Để không quên điều quan trọng nhất, cần chú ý

Chúng tôi đả thấy khắp nơi và chẳng phải tìm tòi

Từ thấp đến cao trong tất cả loài người

Cái quang cảnh chán chường cùa tội trời nguyên thùy.

Nô lệ đớn hèn, kiêu ngạo, ngu đần, ngưòi phụ nữ

Yêu minh, say mê mình, không ghê tởm, không mỉa mai

Đàn ông tàn bạo, tham ăn, dâm ô chỉ biêt có tiền tài

Nô lệ của nô lệ, rãnh bẩn chẳng vào công đục.

Kẻ đao phủ hả hê, người oan tình thổn thức

Cuộc truy hoan tưới máu để thêm hương

Thuốc độc của oai quyền làm bạo chúa hoang mang

Và quần chúng say mê các ngọn roi nô lệ,

Những tín ngưỡng như tín ngưỡng chúng ta cũng thế

Dẫu muôn bò lên trời - Thánh đức thiêng liêng

Tìm khoái lạc trên giường chông, trong áo gai, như tên

Hưởng lạc quan nằm trên nệm lông êm ái.

Nhân loại ba hoa say sưa, tự cao, tự đại

Và điên dại bây giờ như điên dại luôn luôn

Nói với Chúa trời, trong cơn hấp hối giận hòn

"Đồng bào ơi!Chúa ơi! Hãy nghe ta nguyền, ta oán".

Và những kẻ ít ngu đần nhất, tình nhân táo bạo của điên loạn

Tránh xa đàu trâu ngựa mà định mệnh đả nhốt chúng'

Và lẩn trốn vào thuốc phiện mênh mông

Đây của trái đất, bảo tình hình muôn thuở".

                          VII

Ôi tri thức đắng ? cay mà trên đường- ta hấp thụ

Cuộc đời chán chường- nhỏ bé, ngày nay, ngày trước,ngày mai

Mãi mãi chỉ phơi bày của ta hình ảnh muôn đời

Giữa bãi sa mạc chán chường, một ốc đảo kinh hồn, ghê sợ

Thế thì đi hay ở? Nếu ở được thì cứ ở

Đi đi, nêu phải đi. Người ru rú xó nhà, người chạv khắp bốn phương

Để đánh lừa quân thù, nguy hiểm gian ngoan

Thời gian, có những người chạy suốt đời không nghỉ.

Như người Do thái lang thang hay những người giáo sĩ

Chẳng có xe nào, chẳng có thuyền nào

Thoát dược kẻ thù ghê tởm, cũng có người chẳng phải đi đâu

Mà vẫn giết được quân thù, chẳng rời nổi một bước.

Nhưng nêu một khi quân thù trêu lưng ta đặt gót được

Ta vẫn hy vọng và vẫn kêu to, cứ đi

Cũng như ta đi đến tận Trung Quốc, xưa kia

Mắt đám đăm bể khơi và tóc bay gió thổi.

Chúng ta sẽ xuống thuyền trên bò Bể sâu đêm tôi

Trái tim vui như những du khách còn thơ

Có nghe thấy chăng những tiếng gọi bi thảm say sưa

Như hát ca, hãy đến đây những ai khao khát.

Đóa sen thơm, ở đây chúng tôi đang gặt

Những quả dị kỳ mà trái tim khách vẫn thèm

Hãy đến đây trong không khí, kỳ diệu, êm đềm

Của một buổi chiều không bao giờ tắt

Nghe tiếng nói quen, chúng tôi đoáu bóng ma quen thuộc

Những bạn tri âm đang giang tay vẫy gọi chúng ta

Tiếng' nói của người mà chúng ta ôm hôn đầu gối ngày xưa

Để tắm mát trái tim hãy bơi lại bến xưa của nàng E-hê"

                                 VIII

Thần chết ơi! Bác thuyền trưởng già! đã đến lúc nhổ neo rồi!

Cái xứ sở này ta đã chán chường, hãy nhổ neo đi.Thần chết!

Nếu Trời bể bên ngoài, như mực đen tối mịt

Lòng chúng ta mà người biết, hào quang vẫn chói lọi, sáng ngời!

Rót cho chúng ta liêu thuốc độc của người cho lòng ta thêm cứng cỏi

Chúng ta muốn, khát khao như lửa đốt trong đầu,

Dù địa ngục hay thiên đường, lặn xuống đáy vực sâu?

Vực huyền bí để tìm cho ra cái mới!